Make your own free website on Tripod.com

BẾN THU GIANG
Thương tặng những nguời con lưu lạc Xứ Quảng

Ai đi có nhớ bến Thu giang 
Tôi nhớ trên sông áo lụa vàng 
Thôn nữ dập dìu qua sóng nước
Mái chèo khua nhẹ ánh trăng loang

Nghẹn ngào kẻ ở mong chờ khách 
Tê tái người đi nợ nước mang 
Ai nhớ bến xưa về đó nhỉ
Gửi giùm cô lái chút mây ngàn

Biết xưa rồi có cảnh phân ly 
Lòng nỡ trao ai để lỗi nghì
Bến cũ vẫn mong trời đất lạ
Phương này chua xót mộng ra đi 

Thu giang ai đó đừng phiền trách 
Ðất khách trời xưa dạ khắc ghi 
Gởi bạn mảnh tình lòng kẻ phụ
Ðường về nhặt giúp chút tình si 

LÊ VĂN BÁ
Tampa/Fl