Make your own free website on Tripod.com

Về Miền Dĩ Vãng
 


Trên chuyến tàu suốt đường xa
Ngồi bên cưả sổ nhìn ra xóm làng
Ruộng đồng, phố thị, thôn trang
Biển trời, sông nước ngổn ngang tâm tình
Xa quê từ buổi bình minh
Nhớ giọt nắng mới lung linh tàu dừa
Quê nghèo sớm nắng chiều mưa
Từng nghe chim hót gọi mùa xuân sang
Nhà ai mướp đã lên giàn
Trước sân liếp cải hoa vàng phất phơ
Ngòai đồng con nghé ngẩn ngơ
Nó đang gọi mẹ bên bờ ruộng cao
Đôi cò đậu cạnh cầu ao
Bổng dưng cất cánh bay vào núi xa.
Ô kìa! Tàu đã đến ga
Giật mình mới biết trải qua... mơ màng
Xuống lên tấp nập khách hàng
Mỗi người một vẻ vội vàng như nhau
Tiếng còi thôi thúc hồi lâu
Tàu đà chuyển bánh chạy mau đường trường
Lặng nhìn cây số bên đường
Bơ vơ, lạc lỏng nghĩ thương phận mình
Bên ngòai cảnh vật lướt nhanh
Tàu lên phía trước, chung quanh chạy lùi
Đến đây trong dạ bùi ngùi
Biết rằng mình đã ngày vui sắp tàn
Một miền dĩ vãng thênh thang
Mới hay chiều xuống mây ngàn mờ sương.


AN SƠN
(Trên chuyến tàu thống nhất về thăm quê hương năm Giáp Thân)